Tình người đằng sau mỗi bức ảnh

Cậu bé mang thức ăn cho người vô gia cư, một du khách tặng đôi dép mình đang đi cho cô bé nghèo chân đất… Khoảnh khắc trong những bức ảnh này mang lại niềm tin về lòng tốt.
q-1-5093-1432523823.jpg

Mỗi buổi sáng, người đàn ông này thường cho chú chó của mình đi ngâm nước để giảm cảm giác đau đớn.

q-2-3882-1432523824.jpg

Cậu bé đem thức ăn tới cho một người vô gia cư.

q-4-8513-1432523824.jpg

Ly nước trà của một người dân Afghanistan khiến người lính cảm thấy dịu mát hơn trong chiến tranh.

q-6-6678-1432523825.jpg

Một người tham gia cứu hộ rừng cháy ở Australia dừng bước giúp cho chú koala uống nước đỡ khát.

q-7-1167-1432523825.jpg

Người lính cứu hỏa đưa chú mèo khỏi căn nhà cháy nồng nặc mùi khói.

q-8-4944-1432523825.jpg

Vị du khách tặng lại đôi dép của mình cho cô gái nghèo đang phải đi chân đất.

q-9-1910-1432523825.jpg

Người đàn ông vượt lũ để đưa đàn mèo con về nơi an toàn.

q-5-a-1563-1432523824.jpg

Tất cả mọi người đều bình đẳng trong những đêm nhạc đông đúc.

q-1-a-3605-1432523823.jpg

Nỗ lực cứu chú cừu giữa dòng nước dữ của đôi bạn trẻ.

q-6-a-4732-1432523825.jpg

Người lính đem theo chú chó nhỏ suốt chặng đường dài.

q-3-4947-1432523824.jpg

Cậu bé thường xuyên cho chó hoang ăn. Bố của cậu biết chuyện, đã làm một căn nhà gỗ nhỏ để các chú chó có nơi ở.

q-10_1432523455.jpg

Hai cậu bé dành nhiều thời gian để cứu chú chó nhỏ bị bỏ rơi mắc kẹt dưới nước.

q-13.jpg

Vào dịp cuối tuần, người thợ ở New York đi cắt tóc miễn phí cho những người vô gia cư.

q-14.jpg

VĐV Jacqueline Kiplimo (Nigeria) giúp một người cùng đường chạy uống nước và bỏ lỡ mất chức vô địch trên đường chạy.

q-17.jpg

Người đàn ông Na Uy bơi giữa dòng nước lạnh buốt để cứu một chú vịt.

q-20.jpg

Nhìn thấy một người cao tuổi đi trong mưa, nhân viên của siêu thị gần đó đã rút chiếc ô đem tới che cho ông.

q-22.jpg

“Công chúa có thể cho tôi xin chữ ký được không”, câu hỏi của người bảo vệ đã khiến nhiều cô bé xinh xắn vui suốt cả ngày.

q-12.jpg

Chú bé và con mèo là đôi bạn thân dù không có chung ngôn ngữ.

q-16.jpg

Những người lau cửa kính trong trang phục siêu nhân đem lại niềm vui cho các bệnh nhân nhí ở Bệnh viện Le Bonheur.

q-19.jpg

Những người biểu tình chăm sóc cho chú cún bị cay mắt vì hơi ga.

q-18.jpg

Chiếc ghế tạm thời cho cụ bà trong lúc cầu thang máy bị kẹt.

q-11_1432524972.jpg

Vị tướng này nói: “Đừng gây bạo loạn nữa, ít nhất là trong hôm nay, sinh nhật tôi”. Nhóm biểu tình đã khiến ông rơi nước mắt với chiếc bánh gatô.

Mai Vân (Theo Designboom)

kỹ thuật chụp ảnh phong cảnh đẹp không thể bỏ qua

Cho dù bạn là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp hay nghiệp dư, chụp ảnh phong cảnh luôn là một chủ đề rất được quan tâm và có sức hút đặc biệt.

Nét đẹp của phong cảnh không cố định mà luôn có sự thay đổi, theo mùa, theo thời gian. Để tránh lưu lại những hình ảnh phong cảnh nhạt nhẽo, đánh mất cái hồn của sự vật và chủ thể, hãy thử thực hiện theo những lời khuyên dưới đây từ trang Exposure Guide. Đó rất có thể là những kỹ thuật chụp ảnh phong cảnh đẹp mà bạn đang cần.

Tạo chiều sâu cho bức ảnh

Khi bạn chụp một bức ảnh phong cảnh, hãy thử tạo cảm giác về chiều sâu cho bức ảnh đó bằng cách lấy nét nhiều yếu tố khác nhau trong hình ảnh. Để làm điều này bạn cần phải sử dụng một khẩu độ nhỏ, từ f/16 – f/22 bởi vì khẩu độ càng nhỏ thì độ sâu trường ảnh sẽ càng lớn.

Bạn nên đặt máy ảnh trên một chân máy để tránh máy bị rung khi chụp và cũng cần lưu ý rằng, khi sử dụng khẩu độ nhỏ hơn có nghĩa ánh sáng sẽ ít hơn khi đi vào thấu kính do đó bạn cần bù sáng cho ảnh bằng cách tăng giá trị ISO hoặc kéo dài tốc độ màn trập, hoặc cả hai.

Sử dụng ống kính góc rộng

Ống kính góc rộng khá được ưa chuộng khi sử dụng chụp ảnh phong cảnh, giúp có được góc nhìn rộng hơn mang lại cảm giác không gian được rộng mở. Chúng cũng vẫn giúp mang đến chiều sâu cho hình ảnh và cho phép bạn sử dụng tốc độ màn trập nhanh hơn vì có nhiều ánh sáng hơn. Chụp ảnh ở khẩu độ f / 16 sẽ làm cho cả chủ thể phía trước và nền phía sau được sắc nét. Hãy nhớ và thử áp dụng để thấy những góc độ thú vị của những bức ảnh.

XEM THÊM:  Tìm hiểu các loại ống kính máy ảnh hiện nay

Sử dụng bộ lọc (Filter)

Để có được những bức ảnh phong cảnh tuyệt vời nhất, bạn có thể sử dụng hai filter. Bộ lọc phân cực giúp mang lại bầu trời xanh sâu hơn và tương phản với màu trắng của những đám mây. Bộ lọc cường độ trung bình ND (Neutral Density Filter) giúp giảm lượng ánh sáng đi vào ống kính của máy ảnh nhưng không làm thay đổi cân bằng màu sắc. Điều này rất hữu ích vào những ngày trời sáng, khi máy ảnh không thể điều chỉnh tốc độ màn trập chậm (khi bạn muốn chụp sự chuyển động của bầu trời hoặc nước chẳng hạn).

Chụp chuyển động

Nếu bạn đang muốn chụp một dòng nước đang chảy, bạn có thể tạo hiệu ứng nước trắng tuyệt đẹp bằng cách đặt độ phơi sáng dài. Có hai cách để làm điều đó bạn có thể áp dụng. Một là sử dụng chế độ Tv hoặc S, chọn độ phơi sáng là 2 giây hoặc lâu hơn. Hoặc bạn cũng có thể sử dụng chế độ AV (Aperture-Priority) và chọn một khẩu độ nhỏ như f / 32 (đòi hỏi nhiều ánh sáng hơn). Nếu bạn chụp với ánh sáng ban ngày, bạn phải sử dụng một bộ lọc ND để giảm lượng ánh sáng va vào máy ảnh, và bằng cách này, máy ảnh sẽ có thời gian màn trập lâu hơn. Một Tripod trong trường hợp này cũng rất cần thiết để đảm bảo độ sắc nét cho ảnh chụp.

XEM THÊM: Khám phá các chế độ chụp sáng tạo trên máy ảnh DSLR

Sử dụng mặt nước như một tấm gương lớn

Nước trong ánh sáng dịu có thể tạo ra các hiệu ứng phản chiếu rất đẹp. Bạn nên áp dụng loại ảnh này vào trong hai “giờ vàng” đó là thời điểm giờ đầu tiên sau khi mặt trởi mọc và giờ cuối cùng trước lúc mặt trời lặn.

Bạn nên đặt máy ảnh trên một tripod và thiết lập chế độ TV hoặc S (Shutter-Priority). Chọn tốc độ màn trập chậm, máy sẽ đặt khẩu độ phù hợp. Nếu bạn muốn có được hình ảnh sắc nét, bạn có thể đẩy ISO lên mặc dù ISO 125 là một mức khá tốt.

Đừng quên yếu tố con người

Một bức ảnh phong cảnh không có nghĩa chỉ bao gồm cảnh và những vật vô tri vô giác, bạn đừng quên yếu tố con người có thể giúp mang lại một bức ảnh hoàn mỹ.

Sự xuất hiện của một đứa trẻ dễ thương hoặc một cô gái xinh đẹp bên những bông hoa. Bạn có thể áp dụng quy tắc 1/3 và sắp xếp bố cục đặt con người lệch tâm để tạo được hiệu quả tốt nhất. Chọn một tốc độ màn trập nhanh, nếu bạn muốn “đóng băng” hình hoặc một tốc độ màn trập chậm hơn nếu bạn muốn chụp sự chuyển động.

Sử dụng quy tắc một phần ba

Van.vn đã từng giới thiệu bài viết tổng hợp các quy tắc bố cục trong nhiếp ảnh trong đó có nhắc đến quy tắc một phần ba. Theo đó quy tắc này mách bạn hãy tưởng tượng ra bốn đường kẻ, hai đường theo chiều ngang và hai đường theo chiều dọc để tạo ra chín ô trên hình ảnh.

Trong một vài trường hợp, việc đặt chủ thể chính ở vị trí trung tâm có thể giúp mang lại hiệu quả tốt, tuy nhiên bạn có thể thử sử dụng quy tắc 1/3 với việc đặt chủ thể lệch tâm tại những điểm giao cắt của các đường thẳng (còn được gọi là “Điểm mạnh”) sẽ giúp tạo được một bố cục hài hòa và dễ chịu với góc nhìn.

XEM THÊM: Những quy tắc cần nhớ về bố cục chụp ảnh

Các cài đặt bạn nên áp dụng

Khi chụp ban ngày bạn có thể sử dụng một khẩu độ nhỏ hơn f / 22 để chụp hình ảnh được chi tiết và cực kì sắc nét. Nếu bạn muốn bắt chuyển động của nước hoặc của con người hay các con vật, hãy dùng filter để giảm lượng ánh sáng đi vào và thử nghiệm với tốc độ màn trập. Với dòng nước chảy bạn chọn phơi sáng ít nhất 2 giây, còn chụp sự chuyển động của con người hay động vật hãy bắt đầu với tốc độ màn 1/60. Bạn nên luôn sử dụng chân máy cho việc chụp phong cảnh.

Thiết bị nên dùng

Khi chụp dưới ánh nắng bạn nên dùng một nắp đậy ống kính để tránh bị cháy sáng. Ngoài ra, bạn có thể sử dụng một bộ lọc cường độ trung bình ND hoặc bộ lọc phân cực để giảm sự phản xạ và làm nổi bật bầu trời.

Như đã đề cập ở phần trên, một chân máy là thiết bị cần thiết nếu bạn muốn chụp những bức hình sắc nét hay chụp chuyển động. Việc sử dụng đèn flash sẽ giúp các vùng tối được sáng hơn khi chụp phạm vi gần.

XEM THÊM: 4 loại kính lọc dành cho dân chụp ảnh chuyên nghiệp

Với nhiều người, chụp phong cảnh đã trở thành niềm đam mê không thể từ bỏ. Với loại hình nhiếp ảnh này, bạn có thể dành cả ngày trời và đắm mình vào thiên nhiên. Bạn cũng cần rèn luyện tính kiên nhẫn bởi có khi phải đợi chờ rất lâu để có được điều kiện về ánh sáng và bố cục ưng ý và cũng không được nản lòng khi mọi thứ không được như mình mong muốn.

Nhiều bức ảnh chụp phong cảnh tuyệt đẹp đã được chủ nhân của nó dành nhiều thời gian và công sức mới có được và những bức hình đó xứng đáng với những gì bỏ ra. Hy vọng những kỹ thuật chụp ảnh phong cảnh đẹp vừa giới thiệu trên đây cùng sự kiên nhẫn thực hành sẽ giúp bạn phát triển các kỹ năng và tạo ra được những bức ảnh ấn tượng của riêng mình.

Van.vn (Theo Exposure Guide)

Link bài viết: http://www.van.vn/tu-van/mach-ban-ky-thuat-chup-anh-phong-canh-dep-khong-the-bo-qua.html

Những năm tháng lưu đày của vua Hàm Nghi ở Alger

Phát Thứ tư, ngày 31 tháng mười hai năm 2014
Những năm tháng lưu đày của vua Hàm Nghi ở Alger

Chân dung vua Hàm Nghi những năm tháng cuối cuộc đời lưu đày. ( Ảnh tư liệu gia đình)

Lên ngôi năm 13 tuổi, tại vị trong vòng một năm (07/1884-07/1885), nhà vua trẻ Hàm Nghi (Nguyễn Phúc Ưng Lịch) (1871-1944) trở thành biểu tượng chống Pháp của phong trào Cần Vương trong suốt bốn năm. Tháng 11/1888, chính phủ Pháp đưa vua Hàm Nghi sang lưu đày tại Alger cho tới cuối đời. Sử sách đề cập tới nhiều phong trào Cần Vương, thế nhưng quãng thời gian sống tại Alger của vua Hàm Nghi vẫn là một khoảng trống và thu hút sự quan tâm của mọi người.

RFI đã may mắn gặp được cô  Amandine Dabat, cháu năm đời của vua Hàm Nghi. Hiện chị đang làm luận văn tiến sĩ về cuộc đời và sự nghiệp của vua Hàm Nghi tại đại học Sorbonne-Paris 4. Chị cho biết, bên cạnh một ông vua An Nam bị lưu đày biệt xứ, Hàm Nghi còn là một nghệ sĩ đa tài, một họa sĩ.

Hoàn cảnh lưu đày
Vua Hàm Nghi tới Alger vào tháng 1 năm 1889. Chính phủ Pháp bắt ngài vào tháng 11 năm 1888 để chấm dứt phong trào Cần Vương của người Việt và họ quyết định đày ngài sang Alger, cùng với một phiên dịch, một người hầu và một đầu bếp.

Amandine Dabat : « Khi tới Alger, họ được đại uý Henri de Vialar, lúc đó là sĩ quan tuỳ tùng của Tirman, Toàn quyền Algérie, tiếp đón. Và chính sĩ quan Vialar chịu trách nhiệm tìm nhà cho vua Hàm Nghi. Ngôi nhà có tên là « Biệt thự cây thông » (Villa des Pins), ở El Biar, trên một ngọn đồi thượng Alger. Bắt đầu từ lúc này, vua Hàm Nghi bị truất ngôi, chỉ được coi như hoàng tử và người ta thường gọi là « Hoàng tử An Nam ». Đây cũng chính là tên thông thường của vua trong suốt cuộc đời lưu vong tại Alger. Những năm đầu tiên, ngài sống trong ngôi nhà mà người Pháp thuê cho. Chỉ từ năm 1906 trở đi, sau khi kết hôn với một phụ nữ Pháp vào năm 1904, họ mới xây một ngôi nhà mới, có tên là « Biệt thự Gia Long », do Guiauchain, một kiến trúc sư người Pháp tại Alger thiết kế. Và vua sống trọn đời tại đây cùng với gia đình. »

Cụm từ « sống lưu đày » (vie d’exil) khiến nhiều người hình dung một cuộc sống vất vả và khó khăn. Liệu cuộc sống lưu đày của nhà vua có nặng nề như ý nghĩa của cụm từ đó ? Amandine Dabat giải thích :

« Cuộc sống lưu đày của nhà vua chắc chắn là nặng nề, hay khó khăn theo nghĩa xa cách quê hương. Đó chính là nỗi khổ tinh thần đối với gia đình. Nhưng thực ra, cuộc sống lưu đày của ngài khá thoải mái. Vì mục đích của chính phủ Pháp khi đưa vua Hàm Nghi đến Alger, trước hết là để biến ngài thành một người thân Pháp, vì thế, phải khiến ngài yêu nước Pháp. Quả thực, ngay khi bị lưu đày tại Alger, vua Hàm Nghi vẫn là một hoàng tử kế nghiệp và vẫn có thể kế ngôi vua Đồng Khánh. Chính vì vậy, từ thời điểm đó, ngài phải được đối đãi tử tế, phải học tiếng Pháp và hưởng phong cách Pháp. Từ đó để vua Hàm Nghi phải yêu nước Pháp. Vậy nên, dù vua Hàm Nghi buộc phải ở lại Alger, ngài vẫn được sống trong một ngôi nhà tiện nghi. Ngài có thể đánh quần vợt, đi xem hát, đi săn. Ngài có bạn bè và bắt đầu học vẽ. Tất cả các hoạt động này đều được chính phủ Pháp cho phép. Phải để cho vua Hàm Nghi cảm thấy thoải mái tại Alger, vì trong trường hợp ngài được đưa về Việt Nam và lên ngôi vua, cần phải để cho ngài có thiện cảm với nước Pháp. »

Sau khi vua Hàm Nghi thoát ly triều đình, đứng đầu phong trào Cần Vương, chính phủ thuộc địa Pháp đưa vua Đồng Khánh (Nguyễn Phúc Ưng Kỷ) lên ngôi. Thế nên, dù sống lưu đày tại Alger, vua Hàm Nghi vẫn có khả năng nối ngôi, trong trường hợp vua Đồng Khánh băng hà.

Amandine Dabat : « Chính phủ Pháp tự hỏi là có nên đưa vua Hàm Nghi về kế vị vua Đồng Khánh hay không. Đây là những thông tin được lưu lại trong nhiều tài liệu lưu trữ thuộc địa. Nhưng cuối cùng, họ cho rằng việc này quá mạo hiểm. Vì vua Hàm Nghi còn có quá nhiều người ủng hộ tại Việt Nam và chính phủ Pháp e ngại rằng nhà vua sẽ lại đứng đầu phong trào kháng chiến chống Pháp. Chính vì vậy mà vua Hàm Nghi phải ở lại Algérie. Tôi không biết chính xác tới ngày nào, chính phủ Pháp vẫn coi ngài là quân cờ trong thế trận Đông Dương, hay là một hoàng tử kế vị. Tôi cũng không biết tới tận ngày nào, vua Hàm Nghi vẫn không được phép quay lại Đông Dương. »

Cuộc sống dưới vòng giám sát
Dù có một cuộc sống khá thoải mái về vật chất và được phép tham gia một số hoạt động thể thao và nghệ thuật, nhưng vua Hàm Nghi suốt đời bị theo dõi, thậm chí các cuộc thăm viếng cũng bị kiểm soát. Ví dụ, ngài phải xin phép chính phủ Pháp để rời Alger du lịch trong nước Algérie, hay đi sang Pháp lục địa. Và khi ngài tới Pháp, ngài cũng liên tục bị theo dõi. Mọi thư từ trao đổi của ngài đều bị chính phủ Pháp chặn lại. Người ta chỉ đưa cho ngài những bức thư từ Algérie hay Pháp lục địa. Ngài không thể nào nhận được thư từ Đông Dương.

Amandine Dabat« Biện pháp theo dõi này là do chính phủ Pháp đại lục áp đặt dưới sức ép của chính phủ Pháp tại Đông Dương. Thực vậy, chính phủ Pháp tại Đông Dương luôn giữ hình ảnh của vua Hàm Nghi như một người chống đối nguy hiểm. Họ cũng sợ rằng Hàm Nghi vẫn giữ liên hệ với phong trào Việt Nam chống chế độ thuộc địa. Chính chính phủ Đông Dương đã buộc chính phủ Pháp đại lục theo dõi vua Hàm Nghi. Nhưng chính phủ Pháp tại Algérie nhanh chóng hiểu rằng vua Hàm Nghi tại Alger không còn nguy hiểm và không thể liên lạc với Đông Dương và ngài cũng không còn là một mối đe doạ lớn. Chính vì thế, chính phủ Pháp tại Algérie giảm bớt việc theo dõi. Điều này cũng thể hiện rằng ngay trong nội bộ chính phủ Pháp vẫn có bất đồng quan điểm. Chính phủ Pháp tại Algérie cố bảo vệ vua Hàm Nghi và nới lỏng việc theo dõi. Trong khi đó, chính phủ Pháp lục địa và Đông Dương thì lại muốn việc theo dõi nghiêm ngặt hơn. »

Với những biện pháp theo dõi chặt chẽ như vậy, liệu vua Hàm Nghi có tiếp cận được những thông tin về tình hình phong trào khởi nghĩa chống Pháp hay, sau này, là cuộc chiến tranh Đông Dương ? Amandine Dabat cho biết chi tiết :
« Chúng ta không biết được chính xác làm thế nào vua Hàm Nghi có được thông tin về những gì đang diễn ra tại Đông Dương. Vì về mặt chính thức, nhà vua không nhận được thư từ Đông Dương. Nhưng trên thực tế, Hàm Nghi có rất nhiều bạn, chủ yếu là những người bạn Pháp, sĩ quan hay nhà truyền giáo. Những người này thường đi lại giữa Algérie, Pháp đại lục và Đông Dương. Họ cung cấp cho ngài các tin tức về Đông Dương, nhưng đó chỉ là tin truyền miệng.

Trong một vài bức thư, đôi khi có vài thông tin về những sự kiện đang diễn ra tại triều đình Huế. Nhưng chúng tôi không có một chút dấu tích gì về phản ứng của nhà vua. Điều duy nhất mà tôi biết là ngài luôn từ chối nói về chính trị, hay trong mọi trường hợp, viết về vấn đề chính trị. Vì ngài biết rằng nếu chẳng may chính phủ Pháp đọc được thư, ngài sẽ bị theo dõi chặt chẽ hơn và thậm chí có thể bị giam hãm. Vì thế, trong mọi thư từ, ngài từ chối nói chuyện chính trị. Nhưng thái độ của ngài tại Alger cũng chứng minh rằng ngài chưa bao giờ thật sự quan tâm tới chính trị, ngay cả tình hình chính trị Pháp thời bấy giờ. Khi ngài bình phẩm chính trị tại Pháp lục địa, luôn dưới góc độ hài hước và không có chút bận tâm thật sự nào.

Tôi nghĩ rằng bắt đầu từ lúc đi đày, ngài đã hiểu ra rằng nếu muốn sống một cuộc sống an bình, thì cần phải thể hiện rõ mình không còn là một nhà chính trị, không còn là một mối nguy hiểm cho chính phủ Pháp. Đó là những gì mà các văn bản, những bằng chứng viết, cho thấy rõ. Còn chúng ta không biết được là chuyện gì xảy ra qua lời nói. Những gì mà vua Hàm Nghi viết không thể hiện điều ngài nghĩ. Chính vì thế, chúng ta không biết được tận sâu đáy lòng, ngài nghĩ gì. Chúng ta chỉ biết được qua những gì ngài viết về bối cảnh lúc đó. »

Giữ liên lạc với Việt Nam
Nhiều thông tin cho rằng vua Hàm Nghi từ chối học tiếng Pháp khi đặt chân tới Alger. Phải chăng đó là ngôn ngữ của kẻ xâm lược ? Hay là sự từ chối hợp tác với kẻ thù ? Sau này, khi lập gia đình, các con của vua Hàm Nghi lại không nói tiếng Việt. Hoàn cảnh nào đã dẫn tới việc quyết định chỉ cho các con học tiếng Pháp ? Đó có phải là ý định đoạn tuyệt với Việt Nam ? Amandine Dabat tiếp tục giải thích :

« Vua Hàm Nghi bắt đầu cuộc sống đi đày vào tháng 01/1889 và trong những tháng đầu tiên, ngài từ chối học tiếng Pháp. Nhưng chỉ trong vài tháng. Bắt đầu từ tháng 7, có nghĩa là 6 tháng sau, ngài đã chấp nhận học tiếng Pháp và đã yêu cầu chính phủ Pháp cho mình một giáo viên tiếng Pháp. Tôi cho là nhà vua hiểu ra rằng phiên dịch của ngài sẽ không vĩnh viễn ở lại Alger. Nếu muốn giao tiếp, không chỉ giao tiếp với chính phủ Pháp, mà còn diễn giải cho chính phủ Pháp những nhu cầu của mình, hay những điều mà ngài không đồng tình, thì Hàm Nghi cần phải tự lập về ngôn ngữ. Vì thế, trên thực tế, Hàm Nghi nhanh chóng chấp nhận học tiếng Pháp.

Chưa bao giờ vua Hàm Nghi từ chối cho các con mình học tiếng Việt. Ngài kết hôn với một phụ nữ Pháp vào năm 1904, trước khi Nhà thờ và Nhà nước tách rời nhau tại Pháp. Và trong bối cảnh xã hội thực dân tại thời điểm đó ở Algérie, con cái của ngài buộc phải được dạy dỗ như những người Pháp nếu muốn hoà nhập được vào xã hội. Và chính người vợ của vua Hàm Nghi nài nỉ để con cái của họ nói tiếng Pháp. Có lẽ vua Hàm Nghi cũng rất muốn dạy con học tiếng Việt, nhưng ngài không thể làm được. Một phần vì vợ ngài muốn dạy con tiếng Pháp, nhưng một phần cũng do những sức ép của xã hội trong giai đoạn đó. Trong bối cảnh thuộc địa tại Alger khá khép kín, con cái của họ cần phải được coi như những người Pháp.

Tôi không nghĩ là vua Hàm Nghi có chủ ý cắt đứt quan hệ với Việt Nam, chỉ vì ngài không có lựa chọn. Chính chính phủ Pháp đã quyết định thay ngài. Chính họ là người ra sức cản trở ngài liên lạc với Đông Dương. Vua Hàm Nghi cũng đã gặp gỡ được một số người Việt tại Alger, đa số là học sinh trường trung học Alger. Một số học sinh này, khi quay về Đông Dương, vẫn giữ liên lạc với vua Hàm Nghi. Họ liên lạc đường vòng, bằng cách gửi thư qua người khác để vua có thể nhận được. Vì vậy, chưa bao giờ vua Hàm Nghi có ý định cắt đứt liên lạc với Việt Nam. Mà trái lại, ngài không ngừng tìm cách để giữ liên lạc với quê hương, với gia đình và bạn bè. Chỉ có điều ngài phải qua đường vòng, vì chính phủ Pháp tìm mọi cách để ngăn cản. »

Hậu duệ vua Hàm Nghi không muốn đưa di hài vua về an táng tại Huế. Hiện nay, ngài vẫn an nghỉ tại làng Thonac, vùng Dordogne (Pháp), nơi công chúa Như Mai, trưởng nữ của vua Hàm Nghi sinh sống. Đây là khu mộ gia đình, nơi các con của vua Hàm Nghi quyết định an táng cha mẹ mình, và sau này là công chúa Như Mai. Amandine Dabat cho biết, lý do chính là, với thế hệ ông bà của chị, vua Hàm Nghi là ông của họ. Điều quan trọng với họ là có thể đến viếng mộ tổ tiên. Ngoài ra, tuổi tác cao cũng sẽ không cho phép con cháu tới viếng mộ vua tại Việt Nam. Chính vì thế, thế hệ con cháu hiện nay vẫn tôn trọng nguyện vọng của thế hệ ông bà.

Các thành viên hậu duệ gia đình vua Hàm Nghi đã từng tới du lịch Việt Nam với mong muốn khám phá quê hương tổ tiên mình. Đây là mối liên hệ duy nhất mà gia đình còn giữ lại với Việt Nam. Bản thân Amandine Dabat là người sống tại Việt Nam lâu nhất, khoảng 18 tháng, từ năm 2011 tới nay, để phục vụ luận văn nghiên cứu của chị.

Nguồn: http://vi.rfi.fr/van-hoa/20141231-nhung-nam-thang-luu-day-cua-vua-ham-nghi-o-alger/

Bài báo chữa bệnh cao huyết áp …..

Thuê tù nhân làm cán bộ và chuyện lạ nước Việt

Người dân có cảm giác bị “khinh nhờn”, khi các tù nhân… đương chức nghiễm nhiên hưởng vị thế mà con em lương thiện của họ có khi ước mong cũng chẳng với tới.

I-Giữa những ngày tháng này, xã hội luôn có những điều khiến tâm trạng người dân buồn rầu, lo lắng, đến mức nhạc sĩ Tuấn Khanh vừa có bài viết trên trang mạng của mình- Người Việt cần có một Aziz Nesin (nhà văn Thổ Nhĩ Kỳ- tác giả cuốn Những người thích đùa nổi tiếng).

Có ngay!

Không phải là một nhà văn, mà là một Bí thư Đảng ủy xã hẳn hoi. Ông này cũng không viết mà chỉ … truyền khẩu. “Tác phẩm” bằng xương bằng thịt của ông cũng có thể ngang ngửa với tác phẩm viết bằng giấy trắng mực đen của nhà văn thích đùa. Có điều, người dân xã Chàng Sơn (Thạch Thất- Hà Nội) nơi ông cùng sống, sinh hoạt hằng ngày đã không cười nổi, mà lại chỉ … bất bình.

Đó là chuyện ông Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư Đảng ủy xã Chàng Sơn (Thạch Thất- Hà Nội), cách đây một tháng triệu tập họp Đảng ủy xã, thông báo, được sự đồng ý “bằng miệng” của Huyện ủy, UBND huyện Thạch Thất, nay Đảng ủy xã quyết định tuyển dụng Phí Đình Hưng, và Nguyễn Văn Thiết, là hai trong số 03 tù nhân đang thụ án tù treo theo bản án số 58/2013/HSST vào làm việc tại UBND xã Chàng Sơn với các vị trí: Phí Đình Hưng làm kế toán, Nguyễn Văn Thiết là tổ trưởng văn phòng (Đại lộ, ngày 17/9)

Một quyết định tuyển dụng mà không có văn bản, chỉ truyền khẩu, hệt kiểu chiềng làng, chiềng nước xa xưa. Thời người dân Việt còn mù chữ.

Thế cũng đủ khiến không chỉ làng Chàng Sơn, mà dư luận xã hội xôn xao như việc đình, việc làng.

Xôn xao là phải. Là bởi, hai vị tù nhân này nằm trong “nhóm lợi ích” của họ, bao gồm: Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã, Phí Đình Hưng (khi đó là Chủ tịch UBND xã); Chu Thế Huấn- Phó Chủ tịch UBND xã; Nguyễn Văn Thiết (khi đó là Đảng ủy viên, cán bộ địa chính). Vì mục đích tư lợi, từ năm 2004 đến 2012, suốt 08 năm trời, các vị đã ra nhiều nghị quyết trái pháp luật, tạo điều kiện cho các vi phạm pháp luật về đất đai, quản lý tài chính, gây ra hậu quả rất nghiêm trọng.

Cơ quan chức năng đã phải điều tra suốt mấy năm trời, xác định có dấu hiệu “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”. Và “nhóm lợi ích” cuối cùng bị truy tố, xét xử. Bản án cuối cùng cũng đã tuyên: Phí Đình Hưng 36 tháng tù, Nguyễn Văn Thiết 24 tháng tù, Chu Văn Quang 20 tháng tù, tất cả đều được hưởng án treo. Tuy nhiên thời gian thử thách rất khác nhau: Chu Văn Quang 40 tháng, Nguyễn Văn Thiết 48 tháng; riêng Phí Đình Hưng tới 05 năm.

Hai vị Nguyễn Hoàng Hải, Chu Thế Huấn, bị xử lý kỷ luật Đảng, với hình thức khiển trách. Đáng chú ý, lúc đó, “cặp bài trùng” Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐND xã, và Phí Đình Hưng (khi đó là Phó Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã) cùng ra nghị quyết và thực hiện hành vi phạm tội để hưởng chung lợi ích, nhưng chỉ có Phí Đình Hưng chịu án tù.

Ấn tượng trong tuần, chuyện lạ, nước Việt, Kỳ Duyên, tù nhân đương chức, nước Việt
Tù nhân Phí Đình Hưng (bên phải) làm việc với các trưởng thôn ngày 15/8/2014. Ảnh: NCT

Và nay, Phí Đình Hưng nghiễm nhiên trở lại với công đường, mà lại còn được, nói như người dân Chàng Sơn- nắm tay hòm chìa khóa.

Tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn còn… xa hơn, trong cái thời buổi ra ngõ gặp “lợi ích nhóm” này. Vì sao?

Ở một làng quê, dẫu có văn minh hiện đại mấy, thì cái tâm lý tiểu nông sau lũy tre xanh một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp vẫn rất nặng. Nhưng nặng hơn là người dân có cảm giác bị “khinh nhờn”, khi các tù nhân… đương chức này nghiễm nhiên hưởng cái vị thế mà con em lương thiện của họ có khi ước mong cũng chẳng với tới.

Không phải vô lý khi ông Nguyễn Văn Thúc, Chủ tịch Hội Người cao tuổi nói rằng, xã có gần 10000 dân, những người có bằng ĐH, cao học rất nhiều, đâu có thiếu người làm việc, đến mức nhất nhất phải tuyển những cán bộ đang bị án tù, làm mất lòng tin của dân. Còn báo Đất Việt giật cái title hài hước to đùng: “Thuê tù nhân làm cán bộ, quyết không để lọt… người tài”.

Chữ tài hay chữ tai… cho dân?

Cũng chính vì thế, có dư luận cho rằng, rất có thể vì Phí Đình Hưng đã nhận hết tội về mình, nên ông Nguyễn Hoàng Hải mới thoát được tù tội. Và giờ đây, đến lượt ông này nhất nhất “trả nghĩa”, kiểu anh còn làm việc, chú yên tâm (?)

Mặc dù, về mặt pháp lý, ông Nguyễn Hoàng Hải, Bí thư Đảng ủy xã, tác giả của câu chuyện đùa không cười nổi, cãi rằng, việc này đươc thực hiện đúng theo Luật. Nhưng đúng ra sao?

Theo Luật sư Nguyễn Đông Khánh, Trưởng Văn phòng Luật sư Việt Quốc- Đoàn Luật sư t/p Hà Nội, vị trí công việc trước đây của ông Phí Đình Hưng và ông Nguyễn Văn Thiết đều thuộc sự điều chỉnh của Luật cán bộ, công chức. Với những quy định của luật này, ông Nguyễn Văn Thiết là cán bộ địa chính xã bị xử phạt tù nhưng cho hưởng án treo, không thuộc trường hợp bị buộc phải thôi việc. Do đó, ông Nguyễn Văn Thiết vẫn có thể được làm việc nhưng phải chuyển sang công việc khác.

Trong khi đó, ông Phí Đình Hưng, đã không còn là cán bộ công chức, thì khi được nhận vào làm hợp đồng (thông qua ký hợp đồng), được coi là viên chức, nhưng theo Điểm b, khoản 2, Điều 22 Luật Viên chức, ông Phí Đình Hưng thuộc diện không được tuyển vào làm viên chức (Đại lộ, ngày 15/9)

Cho dù trong hai trường hợp, một đúng, một sai, nhưng cả hai việc đều gặp nhau ở chỗ làm… mất lòng tin của người dân. Một sự bất tín, vạn sự bất tin. Giờ đây, bất tin lại chồng lên bất tín.

Điều hệ lụy, thông qua cái việc làm như “đùa” với dân của mình, các quan chức xã Chàng Sơn còn tạo ra một tâm lý tệ hại. Đó là cái sự “nhờn phép nước”. Người ta có thể làm liều, làm ẩu, có thể giẫm đạp lên pháp luật, để rồi vẫn ngang nhiên ngồi ở chốn công đường, chả “sợ bố con thằng dân nào”!

Khinh nhờn dân và khinh nhờn phép nước. Chả lẽ đó chính là phẩm cách của các quan chức xã Chàng Sơn? Hay họ chỉ là những mảnh gương vỡ, xám xịt?

***************************

II- Vừa hay, chuyện 02 “tù nhân đương chức” nghiễm nhiêm làm việc ở công đường xã Chàng Sơn, hệt chuyện đùa còn chưa lắng xuống, có một chuyện vô tình cũng là chuyện đùa, và còn là “đùa dai” với người dân Việt, đang được các cơ quan truyền thông ồn ào phản biện. Vì chả ai cười nổi. Cho dù người Việt vốn thích tiếu lâm đến đâu.

Đó là con số mà đại diện Thanh tra Chính phủ nêu ra trong  báo cáo công tác phòng, chống tham nhũng năm 2014 tại phiên họp toàn thể lần thứ 14 của Ủy ban Tư pháp sáng ngày 15/9 mới đây.

Xã hội thì choáng, còn những con số có lẽ … cúi gằm mặt vì xấu hổ quá.

Ấn tượng trong tuần, chuyện lạ, nước Việt, Kỳ Duyên, tù nhân đương chức, nước Việt
Ảnh: vietbao

Theo đó, trong số gần 01 triệu trường hợp (chính xác là hơn 944. 425 người) đã kê khai tài sản thu nhập, chỉ có 05 người thuộc diện kê khai phải xác minh, và chỉ duy nhất… 01 người bị xử lý kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo do kê khai không trung thực. Lạc quan chưa? Tính theo con số phần trăm, thì số không trung thực chỉ có 1/1000000. Một con số lý tưởng.

Có điều, ngay trong báo cáo của TTCP, đã thấy sự mâu thuẫn.

Đó là những con số thì có vẻ như rất lạc quan, còn nhận định về thực trạng tham nhũng, Phó Tổng TTCP Trần Đức Lượng có vẻ lại rất …bi quan khi cho rằng, tham nhũng vẫn diễn ra phức tạp, ngày càng tinh vi, khó phát hiện do các đối tượng tham nhũng thường có chức vụ, có trình độ hiểu biết pháp luật, quan hệ rộng, liên kết với nhau thành các nhóm lợi ích (VnExpress, ngày 16/9). Biết tin vào đâu bây giờ?

Nhưng liệu xã hội có tin được những con số đang cúi gằm mặt kia không?

Nếu biết rằng, nước Việt đang mắc căn bệnh nan y khó chữa- bệnh thành tích.  Nếu người ta nhớ tới những con số cũng còn chưa hết “đỏ mặt” trong các ngăn tủ hồ sơ của các ngành.

Hơn 99,02% học sinh đỗ tốt nghiệp THPT năm 2014. Hơn 80% người dân hài lòng với dịch vụ hành chính công. Chỉ có hơn 1% cán bộ không làm được việc, chỉ có 1,84% người trong độ tuổi lao động Việt Nam thất nghiệp…Nếu vậy, thì con số chỉ có 1/1000000 người là không trung thực, xét cho cùng cũng là con số tương thích, phản chiếu điển hình căn bệnh trầm trọng của nước Việt, mà thôi.

Ngay chính các đại biểu dự phiên họp toàn thể cũng không tin vào tỷ lệ phần trăm kiểu “emđẹp dần lên trong báo cáo”. Bởi những ý kiến phản ánh của họ cho thấy cuộc chiến chống tham nhũng đang lúng túng giữa mê hồn trận.

Không mê hồn trận sao được, khi Chủ nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Văn Hiện, Thường trực UBTP Đỗ Văn Đương nêu hiện tượng, một số vụ án lớn ở các địa phương kéo dài chưa xử lý nổi bởi các vị tham nhũng bỗng lăn ra, mắc bệnh… tâm thần. Trong khi các giám định tư pháp lại ở dạng thiếu chuyên nghiệp, không thể kết luận nổi rõ ràng. Rút cục, các “bệnh nhân tâm thần” này được miễn trách nhiệm hình sự. Thế mới tài!

Chả lẽ bây giờ, có những bệnh nhân tâm thần trong hồ sơ cần được ghi rõ: Tiền sử- mắc bệnh tham nhũng?

Không mê hồn trận sao được, khi thực chất, chỉ có 10% tài sản tham nhũng bị thu hồi. Còn 90% đã… kịp chia tay hoàng hôn, tẩu tán, như lời một quan chức cơ quan chức năng cho biết.

Đặc biệt, bình luận về báo cáo của Thanh tra CP, Phó Chủ nhiệm UBTP Nguyễn Đình Quyền cho rằng, các vụ án bị phát hiện chủ yếu là cấp thôn, cấp xã, tham nhũng vặt.

Nói theo kiểu Trung Quốc, VN cũng mới chỉ “diệt ruồi”. Mặc dù, tham nhũng vẫn đang là quốc nạn. Mặc dù, chống tham nhũng là một trong những mục tiêu lớn của nước Việt, bởi nó gắn với sự tồn vong của chế độ.

Để bảo đảm cho việc chống tham nhũng có hiệu quả, nhiều năm nay, đã có rất nhiều văn bản xung quanh vấn đề này. Trong đó minh bạch tài sản được coi là một giải pháp lớn, quy định rõ các loại đối tượng phải kê khai minh bạch tài sản. Đây cũng là kinh nghiệm lớn của quốc tế về phòng chống tham nhũng, theo bà Evelyn Lam, Vụ trưởng Cơ quan cảnh sát Hồng Kông, tại Hội nghị chia sẻ kinh nghiệm quốc tế về phòng ngừa tham nhũng khu vực miền Trung và Tây Nguyên tổ chức trước đó, ngày 25/8.

Và giải pháp này cũng đã được triển khai thực hiện từ năm 2005.

Thế nhưng đến nay, gần 10 năm trôi qua, tham nhũng vẫn … rất tham. Nó ăn tạp đến mức thành “lỗi hệ thống”, như lời của một vị quan chức cao cấp sinh thời đã nói.

Hay bởi chống tham nhũng vẫn rất thiếu một cái gậy chống. Đó là gì?

Trong một bài viết về chủ đề này cách đây ít lâu, người viết bài cho rằng công cuộc chống tham nhũng, với giải pháp công khai minh bạch kiểu như hiện nay, sẽ rất khó có hiệu quả. Vì thực chất xã hội ta đang thiếu một nền tài chính minh bạch. Việc quản lý giao dịch, giao thương tài chính của mọi công dân hiện nay, ngoài việc trả lương bằng thẻ tín dụng, bằng tài khoản, còn lại chủ yếu vẫn là sử dụng tiền mặt.

Nhà nước không thể nắm được nguồn gốc các tài sản của cá nhân trong diện kê khai, từ đâu mà có, bất minh hay chính đáng? Một khi đã không nắm được cái gốc của tài sản, thì cái gọi là công khai minh bạch hiện nay, thực chất vẫn chỉ là nắm cái ngọn- sự kê khai. Công cuộc chống tham nhũng hiện nay, liệu có hiệu quả không, nếu chỉ dựa trên việc kê khai tài sản, dựa trên cái ngọn?

Xã hội phát triển theo xu hướng văn minh, thì việc kiểm soát tài sản công dân, ngăn ngừa tham nhũng, không thể dựa vào sự vận động tư tưởng, nâng cao nhận thức con người một cách duy ý chí. Tất yếu phải dựa vào thiết chế quản lý văn minh, khoa học và tiệm cận dân chủ, để kiểm soát.

Có thế, mới hạn chế được những chuyện tưởng như đùa mà có thật nói trên, khi một nửa sự thật đã không còn là sự thật.

Nhưng có vẻ như thiết chế đó là của quý và hiếm nên người Việt còn chưa… được biết?

Khiến người dân Việt, nước Việt chỉ muốn nửa cười, nửa khóc cho tương lai chính mình, mà thôi.

Kỳ Duyên

nguồn: http://vietnamnet.vn/vn/tuanvietnam/198079/thue-tu-nhan-lam-can-bo-va-chuyen-la-nuoc-viet.html

“Giáo dục Việt Nam hiện nay như đang đào tạo Voi, Hổ, Bò tót…”

“Giáo dục Việt Nam hiện nay như đang đào tạo Voi, Hổ, Bò tót…”

Ngọc Quang

13/08/14 06:39

(GDVN) – PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: “Tôi giật mình khi có đồng nghiệp khoe rằng tham khảo 10 trường ĐH tiên tiến nhất để xây dựng chương trình của riêng mình…”.

Tiếp tục cuộc trao đổi với PV Báo Giáo dục Việt Nam, PGS.TS Nguyễn Văn Nhã – nguyên Trưởng Ban Đào tạo ĐH Quốc gia Hà Nội, Hiệu trưởng Trường ĐH Nguyễn Trãi nhận định, thay đổi cách thức thi tốt nghiệp THPT chỉ là điểm khởi đầu trong một chuỗi đổi mới nền giáo dục. Vấn đề cấp bách hiện nay là phải nghiêm túc xem xét lại công tác đào tạo ở các trường đại học, cao đẳng… nơi trực tiếp cung cấp sản phẩm ra xã hội.

Trẻ con nghĩ gì? Thầy Giáo nghĩ gì? Xã hội nghĩ gì?

PGS Nhã phân tích, đổi mới thi tốt nghiệp THPT chỉ là việc đầu tiên cần làm, tiếp theo đó phải đổi mới chương trình – SGK; tiếp đó phải thay đổi chương trình đào tạo ở các trường sư phạm, bồi dưỡng giáo viên… Tuy nhiên, song song với những điều chỉnh ấy mà không giải quyết được bài toán phân luồng thì vẫn xảy ra tình trạng ùn ùn kéo nhau vào đại học, sau đó thất nghiệp lại quay sang học nghề, vừa tốn kém cho các gia đình, xã hội cũng có thêm gánh nặng.

“Tôi nói thật là chúng ta đang nghĩ đến thượng tầng nhiều, hãy nghĩ đến hạ tầng cơ cơ sở: Xã hội nghĩ gì? Thầy giáo nghĩ gì? Trẻ con nghĩ gì? Chúng ta đổi mới mà lực lượng người thầy chưa đủ đáp ứng được thì chúng ta chắc chắn thất bại. Chúng ta đổi mới một sản phẩm nhưng kỹ sư, kiến trúc sư không đáp ứng được thì chúng ta phải phá dây truyền sản xuất ấy để làm lại.

Tôi lấy thí dụ, nước Đức sau khi thống nhất đã phá hết các nhà máy của Đông Đức để đưa công nghệ Tây Đức vào. Họ có thành công không? Lịch sử đã ghi nhận họ rất thành công. Từ đó nhìn trở lại bài toán giáo dục của nước ta, bàn đi bàn lại mà chưa tìm thấy đường thoát, và quanh quẩn mãi với vấn đề sửa đổi sách giáo khoa gây tốn kém cho xã hội. Vậy chúng ta chọn đúng chưa? Nếu chúng ta chọn đúng thì phải tìm mọi cách làm cho xã hội hiểu, hiểu rồi thì mới đồng thuận, và dù tốn kém đến mấy cũng phải làm. Nhưng nếu nó không thuyết phục, không thể hiệu quả được, thì dù chỉ một đồng cũng không được phí phạm”, PGS Nhã chia sẻ.

PGS.TS Nguyễn Văn Nhã: “Chúng ta có thể tổ chức thi đại học quanh năm, tại sao cứ dồn vào một kỳ?”. Ảnh: Ngọc Quang.

Theo PGS Nhã, với mục tiêu đổi mới đặt ra, Việt Nam sẽ thay đổi được nền giáo dục, nhưng cần bao nhiêu năm và mục tiêu cụ thể phải đạt được như thế nào thì chưa ai xác định được.

“Cựu Tổng thống Nam Phi – ông AQ Nelson Mandela đã từng nói một câu rất sâu sắc: “Giáo dục là một vũ khí đầy sức mạnh mà chúng ta có thể sử dụng nó làm thay đổi thế giới”. Ireland là một bài học thú vị khi họ vươn lên từ cái gốc là giáo dục và Singapore cũng vậy. Cả hai quốc gia này đều phải mất tới 40 năm để thay đổi nền giáo dục và trở thành cường quốc về khoa học kỹ thuật.

Còn Việt Nam thì sao? Bấy lâu nay, chúng ta vẫn nói giáo dục là quốc sách hàng đầu, nhưng trên thực tế thì chưa phải vậy. Tiền rất nhiều nhưng tiêu vào đâu, có hiệu quả không? Vừa rồi có đại biểu quốc hội đã phát biểu rất thẳng thắn là quốc hội cần phải kiểm soát được ngân sách trung ương cấp cho địa phương, nếu cấp tiền đầu tư vào giáo dục thì dứt khoát phải vào giáo dục chứ không thể đưa sang lĩnh vực khác. Cứ loay hoay thế này thì còn lâu giáo dục mới là hàng đầu được”, PGS Nhã nói.

“Tôi nhớ có lần Bộ Giáo dục hỏi ý kiến của 60 Giáo sư, Phó Giáo sư uy tín rằng, có nên giữ kỳ thi ba chung không? Có 54 vị trả lời là giữ kỳ thi ba chung. Còn ba vị không ý kiến. Chỉ có 3 vị kiên quyết yêu cầu bỏ kỳ thi ba chung. Đấy, thế mới thấy sự nghiệp đổi mới đại học ở Việt Nam khó vô chừng”, PGS. TS Nguyễn Văn Nhã.

Cũng theo PGS Nguyễn Văn Nhã, ngoài chuyện đổi mới thi tốt nghiệp THPT, Bộ Giáo dục cũng nên tính ngay tới đổi mới thi đầu vào đại học.

“Thi lấy chứng chỉ ngoại ngữ có làm quanh năm được không? Câu trả lời là có. Thi lái xe có tổ chức quanh năm được không? Câu trả lời là có. Khám sức khỏe làm căn cứ học tập, làm việc có làm quanh năm được không? Câu trả lời là có. Vậy thì tại sao lại cứ phải dồn học sinh vào một kỳ thi đại học khiến cho cả xã hội căng thẳng? Với việc cải cách thi tốt nghiệp THPT hiện nay thì năm tới đây các trường đại học sẽ phải tự tổ chức thi đầu vào vì kết quả phổ thông không đáng tin cậy, như vậy là vẫn tốn kém đấy chứ, và cũng chỉ thi đầu vào có một lần.

Tôi đã nói nhiều lần rồi là chúng ta phải dũng cảm đổi mới đi, hoàn toàn có thể xây dựng các trung tâm khảo thí ở 3 miền trên cả nước, và mỗi năm tổ chức thi vài lần. Đầu năm các em thi trượt thì về ôn luyện, 3 tháng sau có thể đến thi, chứ đâu nhất thiết phải chờ đợi thêm cả một năm? Trên thang điểm ấy, học sinh đăng ký vào các trường phù hợp”, PGS Nhã bày tỏ.

Quá nhiều cử nhân thất nghiệp phản ánh sự thất bại của giáo dục

Bàn về sự việc hàng trăm nghìn cử nhân thất nghiệp đã được nêu ra tại kỳ họp Quốc hội vừa qua, PGS Nguyễn Văn Nhã nhận định, đây là hệ quả tất yếu khi chưa giải quyết được bài toán phân luồng, chưa kiểm soát chặt kết quả học và thi THPT, cộng với tâm lý sính bằng cấp nên ai cũng muốn học đại học dù không trả lời được: Học đại học để làm gì?

“Ở bậc THPT đã không siết được, nhưng ở bậc đại học thì nhiều chỗ cũng dễ dãi, nhiều trường không đảm bảo điều kiện đào tạo nhưng vẫn tồn tại, tuyển sinh, rồi phát bằng thì thất nghiệp là điều không tránh khỏi. Tôi nghĩ nhà nước cần sớm siết lại hệ thống các trường đại học, nhà nước chỉ nên chi phí cho những ngành đặc thù, còn lại phải để cho các trường tự chủ thì lập tức chất lượng đào tạo phải nâng lên, nếu không thể nâng lên được thì phải tự đóng cửa”, PGS Nhã chia sẻ.

PGS Nguyễn Văn Nhã phân tích, nguyên nhân sâu xa dẫn tới sự yếu kém của nền giáo dục Việt Nam hiện nay là vì “không có triết lý giáo dục” rõ ràng, mà đây là điều tối kỵ trong khoa học.

PGS Nhã chia sẻ: “Tôi còn nhớ ở một trường Đại học có đồng nghiệp khoe tham khảo chương trình đào tạo của 10 nước tiên tiến nhất để xây dựng thành chương trình đào tạo của mình. Tôi giật mình kinh hãi, bởi lẽ chương trình đào tạo của mỗi quốc gia có một triết lý đào tạo khác nhau, một thiết kế logic chặt chẽ khác nhau. Chúng ta không thể ghép cơ học để ra một chương trình hợp lưu mà chương đầu là voi, chương 2 là đại bàng, chương 3 là bò tót! Như thế là lại làm hỏng sự nghiệp đào tạo một cách hồn nhiên, cách tốt nhất bây giờ là chọn lấy một mô hình tiên tiến thế giới đã thành công để áp dụng.

Trong một lần tham dự hội thảo khoa học tôi có nghe ý kiến của đại biểu nước ngoài: Nếu Việt Nam mà có sáng tạo độc đáo, thành công chưa nước nào làm được thì nên mời các nước đến cùng học và làm theo, sức mạnh quốc tế sẽ nhân lên gấp bội; nếu chưa chọn được giải pháp hay thì nên học và tham khảo các bài học thành công của các nước! Họ cũng đang coi giáo dục là quốc sách hàng đầu, nhất là Nhật Bản. Nhưng học kinh nghiệm của người ta thì cần thận trọng, học đến đầu đến đũa, nếu không thì than ôi, hỏng không cứu lại kịp!”.

Vấn đề nguy hiểm của nền giáo dục Việt Nam hiện nay không chỉ là câu chuyện đào tạo “hình ống”, thiếu kỹ năng trầm trọng, mà hầu hết cử nhân đều “mù tịt” ngoại ngữ. Vì vậy, PGS Nhã nói: “Tôi ủng hộ quan điểm của Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam là bắt buộc phải thi môn ngoại ngữ ở kỳ thi tốt nghiệp THPT, nếu không nâng được trình độ ngoại ngữ thì chúng ta sẽ tụt hậu thê thảm ngay ở khu vực chứ chưa nói gì tới thế giới.

Tôi nói không hề ngoa rằng nếu so sánh thì thậm chí chúng ta còn thua cả Lào. Tôi đã có vài dịp sang công tác tại ĐH Quốc gia Lào, trời ơi từ lãnh đạo nhà trường  cho tới các nhân viên mọi phòng ban đều nói tiếng Anh, tiếng Việt rất tốt. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là một nhân viên bảo vệ và một cán bộ phụ trách ký túc xá cũng nói tiếng Việt và tiếng Anh rất tốt. Còn ở ta, nhiều người học xong cả thạc sĩ mà còn không đủ tự tin giao tiếp thì còn nói gì tới nghiên cứu tài liệu, và thế là chỉ dám nói tiếng Việt thôi. Mà xin lỗi, nói tiếng Việt nhiều khi còn sai”.

Tìm “lối ra” cho sinh viên sư phạm

(Đọc bài này thấy buồn và lo ghê)

Thứ năm, 24/09/2009, 00:07 (GMT+7)

Như Báo SGGP đã phản ánh, đầu vào ngành sư phạm đang có nguy cơ tụt giảm, mà một trong lý do căn bản nhất khiến học sinh có năng lực không mặn mà vào ngành là do “cửa ra” sau khi tốt nghiệp ĐH-CĐ sư phạm hẹp. Nhiều sinh viên sư phạm phải chấp nhận bỏ nghề, nhiều em vô cùng chật vật mới tìm được chỗ dạy.

SV khoa Điện ĐH Sư phạm Kỹ thuật TPHCM thực hành lắp ráp công tắc, rờ le điện công nghiệp. Ảnh: MAI HẢI

Nghịch lý thiếu và thừa

Bộ GD-ĐT cho hay, tính đến năm học 2007-2008, cả nước có 1.055.078 nhà giáo; tăng 79.800 nhà giáo so với năm học 2004 – 2005. Trong đó, giáo viên (GV) mầm non là 172.978 người, vẫn thiếu so với quy định; GV tiểu học là 344.853 người, so với yêu cầu dạy học 2 buổi/ngày thì số lượng này mới chỉ đáp ứng được 86% nhu cầu.
Ở cấp THCS, số GV là 312.759 – tuy tỷ lệ GV/lớp là 1,96, vượt 0,06 so với định mức nhưng vì cơ cấu không đồng bộ nên vẫn thiếu GV các môn tin, hóa, sinh, nhạc, công nghệ. Tương tự, cấp THPT số GV là 134.248, tỷ lệ GV đứng lớp là 1,98, vẫn thấp so với định mức quy định là 2,25.
Như vậy, nhìn một cách tổng thể, ngành GD-ĐT vẫn đang đứng trước bài toán thiếu GV. Đầu năm học mới 2009-2010 này, hàng loạt địa phương vẫn đau đầu với việc thiếu GV. Tại TPHCM, như Báo SGGP đã phản ánh, giáo viên mầm non phải đi dạy… tiểu học.

Tại Hà Nội, dù năm học đã mở, nhưng vẫn phải cấp tốc tuyển thêm hàng trăm GV. Nhưng, nghịch lý của ngành GD-ĐT là ở chỗ, GV thiếu vẫn thiếu, mà thừa vẫn thừa. Sinh viên sư phạm (SVSP) ra trường không dễ tìm được chỗ dạy. Chị Phan Thị Liễu (Quỳnh Phương, Quỳnh Lưu, Nghệ An) tốt nghiệp ĐH Sư phạm Huế khoa Lịch sử hạng khá từ năm 2008, nhưng đã gần 2 năm qua vẫn chưa thực hiện nổi ước mơ đứng lớp.

Chị Liễu cho biết, không thể xin vào được một trường THPT nào ở quê nhà, vì không còn “suất”, chị phải theo chồng chưa cưới lặn lội vào TPHCM lập nghiệp. Thế nhưng, hơn 1 năm qua, đã nộp hồ sơ hàng chục trường tư và quốc tế ở TPHCM (trường công lập thì không tính đến vì không có hộ khẩu), nhưng câu trả lời mà chị nhận được chỉ là chờ và chờ.

“Em đang phải thuê nhà trọ, làm công nhân cho một công ty may Hàn Quốc từ 7 giờ 30 đến 16 giờ 30 hàng ngày. Tháng nào tăng ca thì được 1,8-1,9 triệu đồng tiền lương, còn không chỉ được khoảng 1,5 triệu đồng, đủ để thuê nhà trọ và chi tiêu, chờ ngày được gọi đi dạy” – chị Liễu buồn bã cho biết.

Thực tế, những trường hợp như chị Liễu không phải là hiếm. Ngoài một số khác chấp nhận rời xa quê hương, gia đình để lập nghiệp ở miền núi, vùng xa, còn rất nhiều SVSP ra trường phải chuyển nghề sau hàng năm trời chạy vạy mà không có đường ra.

Chị Nguyễn Thị Thơm (Hàm Yên, Tuyên Quang) tốt nghiệp Trường ĐH Sư phạm Hà Nội khoa Văn năm 2004, sau một hồi vất vả xin việc ở Hà Nội (vì lấy chồng Hà Nội) không được, chị chấp nhận chuyển sang làm nhân viên tiếp thị bảo hiểm, từ giã ước mơ làm cô giáo dạy Văn. “Đến trường nào họ cũng đòi ít nhất 5.000 USD, tôi làm gì có tiền mà chạy” – chị Thơm nhớ lại.

GS Đinh Quang Báo, nguyên Hiệu trưởng Trường ĐH Sư phạm Hà Nội, cho hay, nhiều SVSP luôn phàn nàn với ông về việc phải mất cả “đống tiền” mới xin được đi dạy. Vậy nên, nghịch lý “thừa thiếu” này đã tồn tại từ lâu, đến mức các nhà giáo dục phải đưa ra khái niệm “thế nào là thừa và thiếu”.

Nếu so với nhu cầu thật thì GV cả nước thiếu; nhưng nếu so với khả năng “có biên chế” thì lại thừa. Nhiều trường cần GV nhưng không có biên chế, không có quỹ lương để trả cho GV, rơi vào cảnh thiếu. Mặt khác, rất nhiều trường hiện nay, thừa GV môn này, thiếu GV môn kia, nhưng tổng thể lại thừa nên thừa vẫn thừa, thiếu vẫn thiếu.

Đào tạo sư phạm phải có địa chỉ

Chuyện SVSP ra trường khó xin việc làm không còn là câu chuyện mới. Việc để được vào dạy một trường công lập nào đó phải có bao nhiêu tiền, phải là “con ông, cháu cha” là chuyện đã, đang và sẽ tiếp tục diễn ra. Vấn đề là, thực tế đáng buồn này dù đã diễn ra hàng chục năm nay nhưng vẫn không hề được giải quyết thấu đáo. Ở Nghệ An, đã có trường hợp cả dòng họ ra “nghị quyết” con em mình không được thi vào SP.

Khi trao đổi với PV Báo SGGP, GS Đinh Quang Báo bức xúc cho rằng, Nhà nước đang đặt vấn đề SVSP phải đóng học phí, ra trường nếu đi dạy mới được miễn. Vậy khi các em học sư phạm xong, bộ không bố trí được cho họ đi dạy thì kỷ luật ai?

SV ĐH sư phạm TPHCM thực tập trong phòng thí nghiệm Lý. Ảnh: Mai Hải

Đi tìm câu trả lời, làm thế nào để SVSP ra trường không phải khốn đốn đi tìm chỗ dạy, những câu trả lời từ các chuyên gia giáo dục mà chúng tôi nhận được là: ngành GD-ĐT phải điều tra lại nhu cầu GV của cả nước, để từ đó đào tạo GV theo kế hoạch.

Chính ông Trần Xuân Mậu, Phó Cục trưởng Cục Nhà giáo và Cán bộ quản lý giáo dục Bộ GD-ĐT, cũng thừa nhận, ngoài các địa phương thiếu GV, tại nhiều địa phương hiện nay số giáo viên đã bão hòa, trong khi số lượng tuyển mới hàng năm vẫn tiếp tục.

Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Thiện Nhân cũng tư vấn: Hãy đến vùng khó khăn, miền núi, chắc chắn có nhiều nơi rất cần. Ông cũng đã từng thừa nhận, hiện tượng GV khó tìm được việc làm cho thấy ngành giáo dục chưa có dự báo đầy đủ về nhu cầu GV các cấp. Và một lối thoát đã được người đứng đầu ngành GD-ĐT chỉ ra: trong 3 năm tới, các Sở GD-ĐT phải quy hoạch lại nhu cầu GV, tiến hành đào tạo theo đặt hàng cho các trường ĐH, CĐ.

Lối thoát này cũng là mong muốn chung của các nhà giáo dục, vì đó là con đường ngắn nhất để giải nghịch lý thừa-thiếu GV hiện nay.

Tuy nhiên, trong khi chờ giải pháp trong tương lai, theo sáng kiến của PGS-TS Trần Trung, Hiệu trưởng Trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Hưng Yên, hoàn toàn có thể giải quyết “đầu ra” cho GV bằng các chính sách tài chính khuyến khích GV tham gia dạy học có thời hạn, công tác ổn định, lâu dài tại các vùng miền khó khăn.

“GV ở thành thị, đồng bằng thì thừa, nhưng ở vùng sâu, vùng xa rất thiếu. Nếu Nhà nước bảo đảm hỗ trợ thỏa đáng, chắc chắn GV sẽ yên tâm làm nghề” – PGS-TS Trần Trung khẳng định. Thực tế, đã từng có ý kiến đề nghị trả lương cao gấp 2-3 lần cho GV dạy ở vùng khó khăn để “hút” số GV thừa ở đồng bằng.

Lâm Nguyên

Nguồn: http://www.sggp.org.vn/giaoduc/2009/9/203595/

Bài hay trên báo Lao động của nhà báo Nhật Hồ

Đò ơi!

Lao Động số 207 Ngày 15/09/2009 Cập nhật: 8:03 AM, 15/09/2009

Những chiếc đò an toàn được lựa chọn để đưa rook học sinh nghèo miễn phí.

(LĐ) – 400 học sinh bỏ học vì không có tiền đi đò. 11.000 học sinh trong năm học này thuộc diện nghèo thường xuyên đi học bằng đò đang có nguy cơ bỏ học.

3 tháng phát động hỗ trợ tiền đò cho học sinh đến trường, Cà Mau nhận được trên 25 tỉ đồng. Cả hệ thống chính trị tại Cà Mau đang vận động tiền đò cho học sinh có nguy cơ bỏ học vì… đò đến trường!

Tròng trành con chữ trên những chuyến đò

Vùng bán đảo Cà Mau sông nước mênh mông, ai cũng biết. Để đến những mái trường thân thương, các em buộc phải đi qua những con đò dọc ngang sóng nước. Chưa có con số thống kê chính thức, toàn vùng sông nước Cửu Long có bao nhiêu em thường xuyên đến trường bằng phương tiện vận chuyển đường thủy nội địa.
Cà Mau thống kê có khoảng trên 31.000 em học sinh phổ thông thường xuyên đến trường bằng đò, An Giang có trên 1.000 học sinh người Việt bên kia biên giới vượt sông về đất mẹ Việt Nam học tiếng mẹ đẻ. Bạc Liêu, Sóc Trăng, Đồng Tháp… con số chắc hẳn không ít.
Tôi sinh ra ở miền sông nước Bạc Liêu, từ nhỏ đã thấy chiếc đò, lớn lên đi học nhà cách trường trên 4 cây số. Cứ mỗi sáng, mẹ đánh thức anh em tôi dậy vào lúc 4 giờ rồi cùng chèo xuồng ra chợ. Mẹ bán những thứ vặt vãnh trong vườn, anh em tôi đến trường. Trưa, đón đò khách lúc 11h30 về nhà. Những chuyến đò như thế đã âm thầm đưa chúng tôi đi đến an toàn.
Và bao giờ chú Bảy "đò" cũng lấy tiền bọn học sinh chúng tôi bằng 50% giá quy định chung. Khi học bậc THPT, con đường đến trường xa hơn, tôi phải đi qua 2 con đò dọc và một quãng đường xe đạp trên 12 cây số. Một ngày qua lại trên kênh xáng Bạc Liêu – Cà Mau đến 4 lần và chúng tôi chỉ trả tiền 2 lần. Ngày trước, huyện Giá Rai quy định các chủ đò ngang miễn hoàn toàn cho giáo viên và giảm 50% đối với học sinh.
Hỏi các bạn bè huyện Hồng Dân, Phước Long cũng vậy. Năm học này, ông Phạm Quốc Nam, Phó Chủ tịch UBND huyện Phước Long – cho biết, chủ trương miễn – giảm tiền đò cho học sinh, nhất là học sinh có hoàn cảnh khó khăn thực hiện khá lâu. Quy định này được HĐND huyện thông qua với một số ưu đãi về nghĩa vụ thuế cho các chủ đò chuyên chở học sinh sang sông đi học.

 

Phó Thủ tướng Chính phủ – Bộ trưởng Bộ GDĐT Nguyễn Thiện Nhân dắt tay học sinh xuống đò.

Tôi thật sự bất ngờ khi UBND tỉnh Cà Mau chính thức đưa ra con số vào năm học trước có đến 400 học sinh bỏ học vì thiếu tiền đi đò. Năm học này có đến 11.000 học sinh thuộc diện khó khăn có nguy cơ bỏ học do không có tiền đi đò.
Theo thống kê của ngành giáo dục Cà Mau, khoảng cách trung bình từ nhà đến trường trung bình 5 cây số và số tiền bỏ ra hàng tháng để chi cho tiền đò 150.000 đồng/em. Số tiền này sẽ là gánh nặng đối với những gia đình nông thôn, đời sống kinh tế còn khó khăn. Một chiến dịch vận động tiền đò cho các em học sinh vùng sông nước đến trường được triển khai thực hiện và bước đầu được đón nhận một cách nhiệt tình.

Chở yêu thương

Ông Bùi Khắc Lĩnh – ấp Kinh Lớn, xã Đông Thới, huyện Cái Nước (Cà Mau), gia đình nghèo – có 2 con thường xuyên đến trường bằng đò. Năm nay, ông có ý định cho một đứa thôi học vì gánh nặng tiền đò. Ý định này sẽ không còn lặp lại, khi nhà trường và UBND xã đến vận động và phát thẻ đi đò miễn phí cho năm học này. Ông xúc động nói: "Bây giờ thì tôi đã đỡ lo cái khoản tiền đò rồi. Tôi sẽ giáo dục con cái tốt hơn, khắc phục khó khăn để đưa các cháu đến trường thường xuyên học chữ".
Đối với các em học sinh được hỗ trợ tiền đò bằng thẻ đi đò thật sự là một niềm vui. Các em không còn nơm nóp lo sợ thiếu tiền trả cho các chủ đò khi đi học.
Em Đoàn Ngọc Nga – lớp 8A Trường THCS Quang Trung, ấp Rau Dừa B, xã Hưng Mỹ, huyện Cái Nước – nhà cách trường trên 5 cây số. Hằng ngày em phải đến trường bằng đò dọc, nhận thẻ đi đò, em mừng ra mặt, nói: "Con đi đò đã nhiều năm nay, nhận được thẻ này năm nay đi đò miễn phí, mừng ghê luôn. Vậy là mai mốt tiền cha mẹ cho đi đò, con sẽ để dành mua thêm sách tham khảo".
Không biết gia đình Ngọc có cho em tiền đi đò nữa không, nhưng nhìn cái cách em vui cũng biết là em rất mừng. Bởi vậy mà em Huỳnh Văn UÁt – ấp Khánh Tư, xã Đông Tân, huyện Cái Nước, bị khuyết tật – cứ cầm mãi thẻ đi đò như sợ vuột mất. Em cho biết, gia đình mình nghèo lắm, được các chú, các bác hỗ trợ tiền đò thật sự là niềm vui của gia đình em.
Trên 11.000 em học sinh tại tỉnh Cà Mau thuộc diện khó khăn được hỗ trợ tiền đò miễn phí ngay trong năm học này. Số tiền quy đổi cho chương trình này trên 20 tỉ đồng/năm là không nhỏ đối với tỉnh nguồn thu ngân sách không nhiều. Vì vậy, tại đây cần lắm những tấm lòng, những vòng tay đùm bọc các em ngược xuôi đến trường trên các con đò vững chãi.
Cách làm của Cà Mau cũng lạ không kém. Ông Nguyễn Tiến Hải – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau – cho biết: "Toàn bộ số tiền hỗ trợ không trực tiếp đưa cho học sinh, mà chúng tôi phát thẻ đi đò cho các em. Em nào có thẻ đi đò khi đi các chuyến đò dọc, đò ngang đều được miễn phí. Việc lựa chọn đò đưa rước học sinh do chính quyền địa phương cùng với nhà trường thẩm định.
Những chủ đò phải hội đủ các điều kiện an toàn giao thông đường thủy nội địa theo quy định. Tiền được đưa cho các chủ phương tiện theo hợp đồng vận chuyển". Để công bằng trong việc xét chọn những đối tượng được ưu tiên theo chương trình, UBND tỉnh chỉ đạo Sở GDĐT cùng với Sở LĐTBXH cùng với chính quyền địa phương lên danh sách và danh sách này được niêm yết công khai tại trụ sở UBND xã và các điểm trường.
Tuy nhiên, chuyện hỗ trợ tiền đò cho học sinh khó khăn chỉ là giải pháp nhất thời đối với học sinh miền sông nước này. Bao giờ cái nghèo, cái khó của người dân vơi đi và toàn dân cùng chung lo cho sự nghiệp giáo dục thì chuyện tiền đò không phải bận tâm.

Sông nước sẽ bình yên

Trăn trở điều này, ông Nguyễn Tiến Hải – Phó Chủ tịch UBND tỉnh Cà Mau – nói như tâm sự: "Hiện nay, Cà Mau còn trên 1.580 cây cầu ở nông thôn chưa xây dựng được. Riêng số tiền bỏ ra để bắt nhịp đôi bờ lên đến trên 100 tỉ đồng, đó là chưa kể những tuyến đường giao thông nông thôn ấp liền ấp, xã liền xã. Chừng nào Cà Mau nối những nhịp cầu, làm những con đường nông thôn tạo điều kiện thuận lợi cho người dân đi lại, các em học sinh đi xe đạp đến trường thì chuyện đò dọc, đò ngang may ra mới chấm dứt".

Em Huỳnh Văn Út – học sinh khuyết tật – vui mừng với tấm thẻ đi đò miễn phí.

Tuy nhiên, điều này đối với đặc điểm của vùng sông nước Cửu Long – không riêng gì Cà Mau – là điều khó có thể đạt được. Bởi dù có xây dựng bao nhiêu cây cầu, làm bao nhiêu kilômét đường đi nữa thì với sông ngòi chằng chịt, những con đò đưa rước khách sang sông vẫn tồn tại. Học sinh đến trường vẫn phải qua đò dù tỉ lệ giảm so với hiện nay.
Thật ra, chuyện tiền đò cho học sinh đến trường được Bạc Liêu áp dụng từ rất lâu. Nhiều địa phương quy định chủ đò giảm 50% cho học sinh từ THCS trở lên, miễn 100% cho học sinh tiểu học. Ông Trần Thanh Quan – Giám đốc Sở Tài chính Bạc Liêu – cho biết: "Dù HĐND tỉnh chưa có quy định riêng, nhưng hầu hết các địa phương khi xây dựng nguồn thu phí và lệ phí đều áp dụng như vậy".
Học sinh bỏ học có nhiều nguyên nhân, trong đó có nguyên nhân không đủ tiền đi đò, tuy nhiên nếu nơi nào công tác xã hội hóa giáo dục được làm tốt, được người dân quan tâm thì tỉ lệ học sinh bỏ học rất thấp.
Ông Trác Văn Đây – Phó Giám đốc Sở GDĐT Bạc Liêu – cho biết: "Qua kiểm tra các đối tượng bỏ học tại Bạc Liêu, nhóm chiếm đa số là học lực kém, không theo kịp chương trình dẫn đến chán nản; kế đó là cha mẹ thiếu quan tâm, chỉ thấy cái lợi trước mắt mà không thấy đầu tư cho giáo dục sinh lợi nhiều nhất, họ buộc con em mình nghỉ học để phụ giúp gia đình; kế đến là do hoàn cảnh khó khăn, thiếu tiền đi đò mà nghỉ học tại Bạc Liêu không đáng kể".
Thực tế cho thấy, nơi nào cha mẹ học sinh quan tâm đến giáo dục thì dù có cách trở đò giang đến đâu, họ cũng cố gắng cho con em mình đến trường. Tại Cà Mau không hiếm những nơi như vậy. Có những vùng quê nghèo ven biển, họ vẫn đầu tư cho giáo dục rất lớn. Những làng đại học nơi cuối cùng của tổ quốc được người dân địa phương gọi là "xóm Huế" liên tiếp mọc lên tại vùng cực Nam tổ quốc.
Đời sống của bà con vùng sông nước Cà Mau còn khó khăn. Con số trên 11.000 học sinh có nguy cơ bỏ học vì tiền đò minh chứng điều đó. Nó cũng nói lên một điều mà ai cũng ngại nói ra, là họ còn chưa quan tâm đến giáo dục. Ngày hội giáo dục Cà Mau được tổ chức, hình ảnh Phó Thủ tướng Chính phủ – Bộ trưởng Bộ GDĐT Nguyễn Thiện Nhân phát thẻ đi đò và dắt tay các em xuống bến để rời trường đến nhà hy vọng sẽ đánh thức tiềm năng giáo dục miền sông nước này. Hy vọng rằng tiền đò không phải là cái cớ để các phụ huynh vin vào để cho con nghỉ học giữa chừng.
Đò ơi! Nếu ngày xưa cha mẹ chúng tôi xem là gánh nặng thì bây giờ chắc có lẽ chúng tôi sẽ mãi ở làng quê nghèo khó. Ai từng ở vùng sông nước Cửu Long đến trường mà không phải đi đò. Những chuyến đò miễn phí đưa rước học sinh càng nhiều ý nghĩa. Ơ Cà Mau, học sinh đến trường chẳng phải lụy đò.

Nhật Hồ