Chuyện về quản lí văn bằng

Gần tết Ất Mùi 2015, cả nước xôn xao và băn khoăn khi nghe tin Công an đã triệt phá được đường dây làm bằng cấp giả từ Bắc vào Nam với số lượng và chủng loại thật khủng. Những kẻ phạm pháp sẽ bị trừng trị nhưng những kẻ đã hưởng lợi từ hành động phi pháp này liệu có trả giá không? Câu trả lời là có thể có, nhưng cũng có thể không. Lối sống và văn hóa sính bằng cấp của chúng ta đã trở thành một nếp suy nghĩ, một phần của văn hóa rồi, không thể thay đổi ngay được. Câu chuyện bằng giả lại tiếp tục gióng lên tiếng chuông cảnh báo về sự xuống cấp của đạo đức và niềm tin trong xã hội. Từ đây, các văn bản quy định quản lí văn bằng chứng chỉ sẽ chặt chẽ và nghiêm khắc hơn. Tuy vậy, những biện pháp cứng rắn để đối phó với cái xấu trong con người cũng sẽ kéo theo việc ngăn chặn những điều tốt đẹp ươm mầm cho con người. Chúng tôi nhớ tới hai câu chuyện sau đây.

Câu chuyện thứ nhất: Trong một chuyến đi thanh tra toàn diện một trường phổ thông trong tỉnh, đơn vị được thanh tra có nêu trong báo cáo là còn một số bằng cấp tồn đọng trên 10 năm nhưng chưa dám tiêu hủy. Vị đại diện đoàn thanh tra đã nghiêm túc phê bình hiệu trưởng là không thực hiện đúng quy định về quản lí văn bằng chứng chỉ. Cụ thể là văn bằng của hệ thống giáo dục trên 10 không có người nhận thì phải tổ chức tiêu hủy theo đúng thủ tục. Vị hiểu trưởng lí giải là không nỡ vì lỡ sau này, chủ nhân của chiếc bằng kia có việc cần quay lại lấy thì tội cho họ khi bằng chính đã bị hủy. Khi đó chỉ cấp bản sao nhưng thủ tục nhiêu khê, phải có xác nhận của địa phương ,… Tranh luận đầy tình lẫn lí nhưng cuối cùng đoàn thanh tra vẫn kết luận: phải làm theo luật định.

Câu chuyện thứ hai: Nhà báo Nguyên Hùng năm 1999, đã có bài viết đăng trên báo Tuổi trẻ Chủ nhật về chuyện tổng thống Pháp F. Mitterrand đến thăm Việt Nam, đến thăm hỏi chuyện những người trí thức đã từng học ở Pháp. Trong số những người tiếp kiến có luật sư Trần Văn Khương, khi ấy đã 90 tuổi, đậu tiến sĩ luật ở Paris năm 1945, nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh nên không nhận được bằng mà về Việt Nam. Nhờ buổi nói chuyện với tổng thống Pháp ông Khương mới nhớ lại chuyện bằng cấp của mình chưa nhận. Ông viết thư sang Đại học Paris xin được cấp những văn bằng ấy với một nỗi nghi ngờ không thể có được vì đã 50 năm. Không ngờ một vài tuần sau, tổng lãnh sự Pháp đã mời ông đến để nhận tất cả các bằng cấp mà ông đã đỗ đạt ở đại học Paris.

Có lẽ không cần bàn luận nhiều về cách quản lí văn bằng và chất lượng của nền hành chính công vụ của ta và một số nước trên thế giới, trong đó có cộng Hòa Pháp. Một bằng cấp mà 50 năm sau vẫn còn lưu giữ và được trao cho chủ nhân chỉ bằng cái thư tay và gửi qua bưu điện thì chứng tỏ nền hành chính ấy vừa đơn giản, vừa chính xác vừa hiệu quả biết dường nào. Ngẫm lại 10 năm trong quy định của nước mình và việc tiêu hủy bằng gốc của một người chỉ vì anh ta không có thời gian hay vì điều kiện gì đó chưa sử dụng đến là một cách thực hiện của một nền hành chính vội vã, thiếu niềm tin và không có chất lượng cao. Ở đó, người ta không tin vào cá nhân làm việc trong bộ máy, không tin vào chủ nhân của tấm bằng và không tin vào sự trường tồn của giá trị tri thức con người. Cho nên, chuyện làm giả bằng cấp mới có cơ hội chen vào những chỗ thiếu lòng tin ấy.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

Trang web này sử dụng Akismet để lọc thư rác. Tìm hiểu cách xử lý bình luận của bạn.

%d người thích bài này: